Thời gian này, với sự cố vấn của dâm nữ Kim Anh,từ Hà Trề đến Trúc mẫu hậu đều đi tân trang lại nhan sắc đã bước vào tuổi tri thiên mệnh!

Trong lúc ấy, Năm Cam tha hồ lao vào cuộc vui có mỹ nữ cho thỏa chí bình sinh. Và y đã bộc lộ bản chất ở trong cuộc chơi hệt như một gã dân chơi choai choai mới lớn…

Khi đến dự tiệc khai trương vũ trường Cher-Viễn Đông, Năm Cam đi cùng hai tên vệ sĩ là Tài bađô, Đỗ Đạt Giang… Vào đến cửa lại gặp luôn gã Sáu Được.

Năm Cam không ngờ rằng Bình Kiểm đã chọn ngay đêm ấy để biểu dương lực lượng nhằm giành lấy vị trí số một của giới má mì cho My vợ Bình Kiểm lúc ấy. Tất nhiên, Bình Kiểm cũng không ngờ tới việc có mặt của Năm Cam! Hồng – má mì đắt khách nhất của vũ trường do khéo ăn nói, đã không thừa nhận quyền lực tối thượng của Bình Kiểm ở Viễn Đông… Cô nàng ỷ lại có chút quen biết “cậu Năm” và được “chị Kim Anh” đỡ đầu!

Bình Kiểm bực bội đã lâu, nay My đốc xúi mãi- gã bèn bật đèn xanh cho đàn em. Bốn tên Đài Loan – dĩ nhiên là giới giang hồ, vào hát karaoke, Hồng vừa thò đầu vào hỏi bằng tiếng Quan Thoại:

- Các anh có cần đào không để em gọi ?

- Một tên tóc buộc túm sau gáy, chộp lấy Hồng nện như giã gạo! Khi Hồng chạy ra được đến ngoài, sống mũi cô gái vẹo hẳn qua một bên và máu mũi tuôn ra lênh láng!

Nghe ồn ào, Năm Cam bước lại xem chuyện gì. Thấy “cháu gái” sặc cả máu mũi, Năm Cam hỏi luôn:

- Gì vậy Hồng ? Ai đánh nói cho cậu nghe!

- Vừa nghe rõ nguồn cơn, Năm Cam lao vào phòng karaoke. Y nhìn thấy gã Đài Loan cột tóc như lời Hồng diễn tả, không nói không rằng chụp luôn chai rượu nện cật lực vào đầu địch thủ. Gã Đài Loan hoảng hồn né qua một bên, chai rượu đập xượt da đầu vụt luôn xuống vai…Giang, Tài bađô, Sáu Được, thấy đàn anh ra tay vội xông luôn vào đánh bọn Đài Loan dữ dội.

Có lẽ Bình Kiểm đã không lường trước việc có mặt của Năm Cam nên đã không dặn dò bọn đàn em Đài Loan cách đối phó… Thấy sự dữ dội của băng Năm Cam, bọn giang hồ gốc Hoa chỉ biết cụp đầu chịu trận. Sợ quá tay sinh chuyện lớn, Năm Cam ra lệnh lui ra ngoài…Bọn Đài Loan cắm đầu chạy mất.

Bình Kiểm đã chuẩn bị sẵn lực lượng, toan ập lên làm cỏ phe chống đối, nào ngờ nghe tin chính ông trùm là người ra tay…Bình Kiểm tái mặt vội ngăn các chiến hữu. Sau khi Năm Cam đã về, Bình Kiểm gọi điện cho Giang tỏ ý trách cứ vì sao dám chống lại Bình. Giang vốn sợ Bình nên lật đật thanh minh… Năm Cam nghe trao đổi qua điện thoại, bèn giật lấy nói luôn:

- Bình đó hả ? chuyện đó là anh làm… Chú muốn gì thì ra đây gặp anh, tụi thằng Giang có biết gì đâu mà chú trách ?

- Dạ đâu có,em chỉ hỏi cho biết… Bình đáp một cách khúm núm.

Sau sự việc, do thấy bọn Giang, Tài ba đô tỏ ra sợ Bình Kiểm, ông trùm chán và lạt lẽo dần với bọn này…

Ngược lại, sau khi “ra tay tế độ”, lão – anh – hùng Năm Cam được mỹ nhân Hồng đâm ra ngưỡng mộ. Năm Cam “ già không bỏ, nhỏ không tha” huống hồ đây chỉ là một “ đứa cháu” trời ơi…. Y bèn hẹn cùng đi uống café ở Tú Xương rồi thì trong bóng tối “cậu” bèn sờ soạn cô “cháu” đầy hấp dẫn:

Đừng để chị Kim Anh biết, chị ấy ghen thì Hồng chết luôn ? Cô – cháu-trời ơi nói với ánh mắt lúng liếng.

*

* *

- Cô Dung có rảnh không ? Anh muốn bàn với cô ít việc …Năm Cam nói qua điện thoại vào buổi trưa. Y vừa nhận được một thông tin quan trọng.

- Con Phụng trắng vợ thằng Minh Samzsa ở Vũng Tàu tù mới về, có lẽ đây lào cơ hội để anh tính sổ thằng Lâm chín ngón … Cô nghĩ sao ? Năm Cam nói!

- Việc con vợ Minh Somasa về thì quan hệ gì đến việc tính sổ Lâm chín ngón ? Dung Hà không khỏi ngạc nhiên.

- Trước giớ anh không cho người thịt thằng chó già này vì nếu nó bị hạ, mọi ghi ngờ sẽ đổ vào anh ngay … Còn bây giờ thằng Lâm biết bao nhiêu ân oán, mình có làm thịt nó, ai biết ai làm ?

Bàn bạc một hồi Dung Hà gọi điện cho một đàn em thân tính nhất của thị là Quân béo đấu giao việc. Năm Cam cùng “cô em kết nghĩa” thống nhất ý kiến sử dụng acid đậm đặc để để xử trí Lâm chín ngón.

Thọ đại úy được Năm Cam giao trách nhiệm đi mua acid …

Một buổi tối tháng 4 năm 2000, Lâm chín ngón rời nhà chở vợ con trên chiếc Dream II tới đường Sư Vạn Hạnh ăn khuya. Đã lâu rồi Lâm chưa có dịp đưa vợ con đi đây đó, như vai trò ông chồng mẫu mực lẽ ra phải làm…

Quẹo vào đường 3/2 vào Sư Vạn Hạnh, Lâm không hề nhận ra 2 chiếc xe gắn máy bám theo từ lúc rời nhà…

Đến tiệm phở, vợ con Lâm xuống xe đi vào chọn bàn…Lâm dắt xe lên lề tìm chổ đậu. Chợt một gã thanh niên ngồi sau xe Su Sport vừa trờ tới, vung tay tạt thẳng acid đậm đặc vào mặt Lâm… Lâm rú lên rồi bưng mặt ngồi luôn xuống đường nhựa. Thói quen đeo kính trắng giúp Lâm khỏi mù hẳn nhưng vết bỏng acid nơi Lâm khá nặng đủ để loại Lâm vĩnh viễn ra khỏi cuộc tranh chấp giang hồ…

Chẳng ai, trừ Dung Hà và Năm Cam, ngờ đến kẻ ra tay. Đa phần đều tin vào giả thuyết: mọn mafia Vũng Tàu trả thù Lâm.

Năm Cam còn cố tình đánh đòn nghi binh. Y hỏi Dũng ba lém khi tên này có dịp ghé nhà hàng Ra Khơi:

- Vụ Lâm chín ngón bị tạt acid ghê quá hả Dũng ? Biết ai làm không ?

- Ồ, gieo gió thì gặp bảo anh ơi, thằng này nợ nhiều, làm sao biết ai làm bây giờ, mà có ai làm cũng được thôi… Dũng trả lời.

Năm Cam tỏ vẻ xót xa ái ngại thay cho Lâm chín ngón, trong bụng y mừng thầm khi chẳng có ai ngờ vực đến y… Quả là như y!

Dennis Chou, một nhân vật bí hiểm của giới làm ăn Sài Gòn. Oâng ta là giám đốc tiếp thị cho hãng rượu Remy Martel có đại bản doanh ở Singarpore. Để có thể đánh bại Hennessy, J.walker.v..v..trong lĩnh vực tài trợ tiếp thị, dennis Chou đã chọn một lối đi hết sức Á đông: liên kết với xã hội đen, đứng đầu là Năm Cam. Oâng ta đứng ra tài trợ cho tất cả các nhà hàng đang ăn nên làm ra để tài trợ theo yêu cầu tiếp thị của hãng gốc! Nhờ liên kết với Năm Cam, chỉ trong một thời gian ngắn, Dennis Chou đã hoàn thành nhiệm vụ chiến lược xâm chiếm thị phần của hãng. Chính vì vậy, Dennis quí Năm Cam hơn vàng và bắt đầu tài trợ cho những chuyến du lịch của ông trùm sang Thái Lan, Singarpore, Malaysia.v..v.. để gọi là “thưởng công hãn mã”.

Đăc biệt, khi ghé Thái Lan, ngoài việc đi tìm gái để thỏa mãn dục vọng, Năm Cam tìm cách hỏi han về các trò vui chơi giải trí nổi tiếng ở xứ sở chuyên kinh doanh xác thịt. Y nhận ra, nếu được làm như Thái Lan để kiếm tiền vô tôïi vạ , tập đoàn của Năm Ca, dư sức-nếu không muốn nói, sẽ vượt trội vì đâu bị ràng buộc bởi bất kỳ chuẩn mực đạo đức nào!

Ơû Sing và ở Mỹ, NĂm Cam cũng yêu cầu Dennis đưa y đến các sòng bạc, động mại dâm…để tìm hiểu. Y tâm sự:

- Chừng nào nhà nước cho kinh doanh sòng bạc, mại dâm…anh sẽ xung phong đầu tiên! Trên đời này, có gì lãi bằng kinh doanh niềm vui đâu! Y nói đúng nhưng chỉ đúng với thế giới của bọn giang hồ lưu manh tuyệt không phải bằng của một xã hội thông thường. Bởi vậy, không thể trách được vì sao y chẳng cần biết đến một chuẩn mực đạo đức dù dơn gian đến mấy!

Kết quả của vài chục năm lăn lộn giang hồ của Năm Cam là một con quái vật giữa xã hội, nhưng con quái vật ấy không hề có tư tưởng rằng mình bằng ai, có khác người hay không? Thậm chí, y cho rằng những gì y thích, y cho là đúng… đó chính là đạo đức giang hồ của riêng y.

- Thằng Hải bánh này xài không được chị Dung ạ! Một đệ tử theo đàn chị từ đất Hải Phògvào đã hậm hực nhận xét.

Dung Hà không nói không rằng, thi đang đắm chìm vào sự suy nghĩ riêng. Ít lâu nay, thị không để ý đến việc Hải bánh có dấu hiệu trở cờ, với thị-thái độ Năm Cam của Năm Cam đối với thị mới là điều quan trọng.

Đúng là Dung Hà, với bản năng của loài chó sói, đã nhận ra có những dấu hiệu bất thường nơi Năm Cam. Có điều, do biết rõ bản chất hèn nhát của ông trùm, Dung Hà không xem đó là chuyện cần lo lắng…

Điều thị cần, phải được Năm Cam đồng ý, là nắm lấy phần béo bở nhất của đường dây cá độ bóng đá xuyên Bắc Nam.

Ơû đây, trở ngại duy nhất là thế lực của bọn Hà Nội mà đại diện của chúng là Thắng tài dậu. Về bọn Hạnh Sự, Vinh ngựa…Dung Hà không xem những gì vì thừa hiểu thực lực lẫn tham vọng. Còn Thắng, bên cạnh có sự yểm trợ của Sơn bạch tạng về mặt động dao động thớt, cũng đâu phải là dễ đối phó!?

Dung Hà nghĩ tới nghĩ lui vẫn chưa tìm ra kế sách. Thị quyết định về Hải Phòng tìm đàn anh tham vấn. Cùng đi với Dung Hà, có cả Tuấn Tăng-kẻ đã ký một thỏa thuận ngầm sẽ cùng nhau nương tựa để tạo cuộc sống ở vùng đất mới…

** Lý-tuy đã bạc nhược như một ngọn đèn sắp hết dầu, vẫn tỏ ra hung hăng:

- Phải thịt thằng Sơn trước, mất thằng Sơn, Thắng tài dậu làm sao dám vào Sài Gòn mà Dung sợ cạnh tranh cơ chứ!

- Em đang suy nghĩ nếu thịt thằng này thế nào cho êm thấm…Dung Hà nói:

- Sợ không gọn, sinh chuyện lôi thôi, bọn công an để ý thì phiền!

Bàn mãi vẫn chưa đi đến quyết định, chợt Dung nhận được thông tin Sơn bạch tạng đang ở Sài Gòn-nghe nói, vào thăm “ông anh Năm Cam”.

Dung Hà nghe tin vô cùng mừng rỡ…Thị hiểu ngay rằng đây là cơ hội hiếm có “ cọp dữ đã rời khỏi hang”, nên lập tức quay về Sài Gòn.